“Nô gia thấy ngươi không hề giống những gì Chân đại nương tử nói, lẽ nào có hiểu lầm gì chăng… Cũng phải, Tú Nương, ngươi bị câm, nếu có hiểu lầm cũng không thể nói ra được, thuở nhỏ chắc hẳn còn chưa biết viết chữ, bị đại phu nhân và Chân đại nương tử hiểu lầm cũng là điều dễ hiểu.”
Tú Nương sụt sịt mũi, cầm bút viết, nhưng mu bàn tay run rẩy, cán bút cầm sai đến hai lần, sau khi điều chỉnh lại mới viết:
“Sao có thể như thế, sao dám như thế.”




